Mẫu giấy dán tường Hàn Quốc tôi từng ghét giờ đang là thứ tôi nghiện ngắm mỗi ngày
Hồi năm 2020, tôi chê bai một đứa bạn vì nó dán giấy tường có họa tiết hoa nhí kiểu Hàn Quốc, nói rằng “giống như phim tập cổ trang”. Hai năm sau, tôi tự tay dán lại phòng mình với đúng mẫu đó và thẫn thờ ngắm đến 1 giờ sáng, không hiểu tại sao trước đây mình ghét nó kinh khủng vậy. Điều này buộc tôi nhìn lại rất nhiều về cách nhìn của mình về #keyword#. Thật ra, nhiều người trong chúng ta hay vội phán xét một mẫu giấy chỉ nhìn qua ảnh trên mạng, nhưng quên mất trải nghiệm thật sự khi ở trong căn phòng có nó.
Thứ tôi từng chê là hợp gu nhất sau khi dán thử
Chuyện đó bắt đầu một cách tình cờ vào một chiều cuối tuần lúc đứa bạn kia đem qua tặng tôi một cuộn giấy thừa chưa khui sau vụ nó trang trí phòng trọ. Ban đầu tôi định vứt đi, thế mà tôi lại nghĩ “thôi thì thử cho vui”, thế là tôi dán một khoảng tường sát đầu giường chỉ khoảng 2 mét vuông. Đêm đó, lúc tôi nằm nghỉ chỉ với ngọn đèn ngủ, tôi mới vỡ lẽ vì sao người ta mê mẫu này. Họa tiết hoa nhí phong cách Hàn Quốc thực chất có tỷ lệ khác biệt rõ rệt so với giấy Tàu mà tôi từng thấy — hoa nhỏ nhưng cách nhau xa, không gây cảm giác rối như tôi lo sợ. Tôi kiểm tra thông số in trên bao bì: bề dày 0.2mm, lớp PVC phủ ngoài, sau đúng 2 tháng màu vẫn giữ nguyên dù tôi có lau tường bằng vải ẩm đều đặn mỗi tuần. Nói thẳng ra, cảm giác nằm nhìn bức tường ấy khác hẳn trên ảnh mà tôi từng thấy trên điện thoại.
Vì sao tôi chỉ dán nửa phòng thay vì kín tất cả tường
Sau trải nghiệm đó, tôi quyết định dán thêm một mảng tường ở góc bàn làm việc thay vì bao phủ hết các bức tường căn phòng. Lý do không chỉ để tiết kiệm mà chính là vì nó tạo cảm giác phòng có chiều sâu hẳn ra. Ví dụ cụ thể nhất là loại giấy màu xám nhạt tôi dán nửa chân tường đi cùng với sơn trắng phần trên khiến căn phòng trông rộng hơn thực tế ít nhất 20%. Tôi ngồi tính chi phí: giấy Hàn Quốc hạng trung khoảng 150-250 nghìn đồng một cuộn, mỗi cuộn phủ được chừng 4-5 mét vuông, giả sử dán kín phòng 15 mét vuông thì chi phí sẽ rơi vào không dưới 700 nghìn chưa gồm tiền công. Thế mà tôi chỉ dán có 2 mảng tổng diện tích 6 mét vuông, hết khoảng 400 nghìn cho vật liệu lẫn keo. Cái làm tôi ưng nhất là phần xử lý mép giấy — tôi không cần dùng nẹp nhựa mà vẫn thấy sạch sẽ do giấy dày nên cắt bằng dao rọc giấy cực chuẩn, chỉ cần dùng thước sắt miết mạnh đường cắt đã thẳng tắp ngay.
Khi giấy Hàn Quốc làm tôi sửa lại cả cách bố trí đồ đạc
Có một tình huống tôi chẳng lường trước xảy ra sau khi tôi dán mẫu caro nhỏ trong góc phòng. Kiểu họa tiết đó gây hiệu ứng thị giác làm các vật dụng tối màu trông như bẩn. Tôi phải dời giường và khiêng kệ sách sang chỗ khác ít nhất ba lần suốt một buổi chiều. Ngồi giữa đống đồ tôi tự hỏi hay là mình đã chọn nhầm mẫu hay thật ra chỉ do cách sắp xếp. Sau một hồi thử nghiệm, tôi nhận ra vấn đề cốt lõi là phải có một điểm nhấn màu sáng để làm cân bằng lại. Cuối cùng tôi chọn một chiếc ghế màu kem đặt ngay sát mảng giấy caro và căn góc đó đẹp hẳn lên. Từ chuyện này, tôi rút ra bài học: trước khi dán toàn bộ, hãy dán thử một mảng 50x50cm và nhìn nó dưới nhiều loại ánh sáng — ánh sáng vàng lúc đêm xuống, ánh sáng trắng ban ngày, và cả khi trời mưa vì màu sắc của giấy thay đổi rõ rệt ở mỗi kiểu ánh sáng đó. giấy dán tường tại, phòng tôi vẫn chỉ dán 2 mảng giấy Hàn Quốc vậy mà người ghé thăm đều tò mò tôi mua ở đâu. Nếu bạn đang phân vân giữa một mớ mẫu trên mạng, tôi chỉ khuyên bạn một điều: đừng chọn theo ảnh, hãy ra cửa hàng sờ tận tay các mẫu giấy bạn ưng rồi hãy quyết định. Vậy còn bạn thì sao — bạn đã bao giờ thay đổi ý định về một mẫu giấy chưa? #keyword# thực sự không thể đánh giá chỉ qua màn hình điện thoại.